Sẻ và Ếch là một cặp trời sinh, chúng hợp nhau không tả nổi dù rằng một con thường bay nhảy trên cạn còn con kia chỉ thích sống nơi bùn lầy. Sẻ tiết kiệm lời nói, lúc nào cũng chăm chỉ kiếm mồi, tối tối lại đàn đúm đi bar, cafe trong khi Ếch nhà ta tía lia suốt ngày nhưng đêm đến lại ngoan ngõan về nhà tám với cha mẹ hoặc tranh thủ làm overtime. Cứ thế mối tình của chúng kéo dài từ mùa hè sang mùa thu, thu sang đông, hết đông vẫn gắn kết nhưng mùa xuân thì lại có chuyện xảy ra. Sẻ muốn rủ Ếch đi Hội hoa xuân ở tít trên ngọn cây Hồi vì Cú và Ngỗng khen nức khen nở chốn ấy, mà Hội chỉ diễn ra trong bảy ngày thôi. Năm sau không biết tuổi tác của Sẻ còn cho phép nó bay cao như thế không. Ếch thương Sẻ cũng muốn đi cùng Sẻ nhưng ngặt nỗi nó không trèo cao được, với lại nó thích cái ao bé bé xinh xinh và bà con xóm nước đen hơn, cái lũ quý tộc lông vũ ấy không hợp với xì-tai của nó. Thế là Ếch từ chối ! Sẻ buồn nhưng không nỡ xa Ếch, nó ở lại mặc cho Cú và Ngỗng hết lời rủ rê. Nó muốn cùng Ếch đón mùa xuân này ! Nhưng từ đó, mỗi đêm, nó không hăng hái đi chơi nữa, trong lòng nó tràn ngập hình ảnh tưởng tượng về ngọn cây xa xăm. Một ngày, Ếch làm lơ; hai ngày, Ếch cố làm lơ; ngày thứ ba, Ếch nói Sẻ hãy đi đi...Liệu chúng có trở về bên nhau nữa không?!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 Response to "Truyện cổ tích chưa kết thúc"
Đăng nhận xét