Mình chia tay rồi sao anh. Thế mà em cứ nghĩ nó sẽ dữ dội và đau đớn lắm. Lạnh lùng em chào tạm biệt anh lần cuối với tư cách là người yêu của nhau, không nước mắt, không giận hờn, không cãi vã vì...mình đã làm tất cả những điều ấy trước đây rồi. Anh đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng cho sự ra đi của anh, để làm gì hở anh? Để em khóc nhiều hơn, nhớ anh nhiều hơn sao?!! Sáu năm với em cứ như một giấc mơ, em cứ nghĩ mình sẽ sống trong nó đến suốt đời, em xây mộng thật đẹp, thật nên thơ, và rồi...tất cả sụp đổ quanh em chầm chậm chầm chậm. Nhưng anh ơi, em không thể sống mãi với ký ức, em biết em phải đứng lên, em biết khi anh và cái bóng của anh bước qua đời em là lúc em bắt đầu một cuộc đời mới. Hơn ai hết em hiểu mình cũng đang khao khát tự do như anh, bởi thế em chẳng trách anh đâu nhưng cái ích kỷ của một người phụ nữ không cho phép em nói với anh điều đó. Em muốn anh dằn vặt vì em, mãi mãi và mãi mãi...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 Response to "Break up"
Đăng nhận xét